37679816_686806774992158_2536253964396003328_n

Khí công Himalaya đã giúp tôi khắc phục thoái hóa đốt sống lưng, đau đầu và quá nhiều giá trị khác

Bài viết được đăng trên Group Câu lạc bộ Khí công Hilamaya, chia sẻ của Cô Xuân Thanh – Facebook cá nhân của cô Thanh. 

Bài chia sẻ của một phụ huynh học viên lớp duy trì. Cảm ơn bác đã kiên trì tập luyện để trước hết có sức khỏe cho mình, và sau là làm rạng danh môn phái! Chúc bác kiên trì tập luyện và phổ biến lại cho nhiều người cùng tập.

Kính thưa Thầy Trần Hoài Văn!

Tôi chưa phải là học viên lớp Khí công Himalaya của Thầy, tôi là một công dân hiện đang sống tại Hà Nội. Dù chưa được học Thầy ngày nào nhưng tôi cũng vẫn xin phép được gọi là Thầy, bởi lẽ, tất cả những điều tôi có được hiện nay đều do môn phái và Thầy mang lại. Trước hết, tôi xin gửi tới Thầy lời cảm ơn chân thành, chúc Thầy luôn luôn mạnh khỏe, tràn đầy nhiệt huyết để mang lại sức khỏe cho cộng đồng xã hội, giúp mọi người có một cuộc sống viên mãn và hạnh phúc.
Đã nhiều lần định viết cho Thầy, nhưng tôi còn lần lữa, chưa viết. Đợi đến hôm nay, khi tôi đã có một thời gian khá đủ sau khi tập khí công, khi sức khỏe của tôi thực sự rất tốt, tôi mới quyết định viết ra những dòng tâm huyết này để gửi tới Thầy nhằm chia sẻ, tri ân và cảm tạ Thầy.
Thưa Thầy,
Tôi năm nay 64 tuổi – cái tuổi của bệnh tật, mệt mỏi và đau đớn. Cũng như nhiều người cao tuổi khác, tôi mắc bệnh thoái hóa đốt sống lưng khá nặng. Tôi bị thoái hóa từ khi còn rất trẻ, có nghĩa là rất nhiều chục năm tôi đã phải chung sống với căn bệnh này. Cách đây chừng 1 năm, tôi đi chụp xquang, lại thêm một tật nữa là vẹo cột sống. Bệnh này khiến tôi thường xuyên đau đớn, tê, buồn toàn bộ khu vực thắt lưng, lan xuống hai chân, đặc biệt là chân trái. Có lúc tôi đã không thể bước được. Vài lần, tôi đã nằm bẹp một chỗ vì chân không thể bước, sau đó nhờ người đến châm cứu, bấm huyệt, tôi lại nhúc nhắc đi lại một cách khó khăn. Cũng do bệnh này mà tôi không có khả năng đi bộ dài, tôi chỉ có thể đi được khoảng 100 – 200 mét là tối đa, rồi phải tìm chỗ để ngồi nghỉ, sau đó đứng lên rất khó khăn để đi tiếp, nhưng khoảng cách ngày càng ngắn lại, có nghĩa là các khoảng cách đi sau đó chỉ là vài chục mét rồi lại phải ngồi. Tôi không leo được cầu thang, muốn lên gác phải lấy hai tay đu vào tay vịn cầu thang một cách cẩn thận và bước chân lên. Có những lần muốn giúp con cháu nấu bữa cơm, rửa chậu bát, tôi phải đứng bằng 1 chân (chân phải), còn chân trái tôi phải gác lên bệ bếp vì không thể thả nó xuống được. 


Tôi là người năng động nên rất thích văn nghệ, thể thao. Tôi tham gia vào các hoạt động văn nghệ, thể thao của người cao tuổi tại Phường. Có những lần đứng hát tập thể trên sân khấu, chỉ sau 5 phút, tôi đã không thể đứng nổi nữa, mà bước vào trong cũng không bước được, đành phải nhờ bạn bè dìu vào cánh gà. Đối với các bộ môn thể thao mà tôi rất yêu thích, trước đây, ngày nào tôi cũng tập luyện như: khiêu vũ, bóng chuyền, cầu lông, bơi lội tôi cũng đã lần lượt từ bỏ chúng.


Ngoài bệnh thoái hóa đốt sống lưng như đã nói ở trên, tôi còn bị các loại bệnh khác, gây đau đớn mệt mỏi như: thường xuyên đau nửa đầu bên trái, khi đau quá gây buồn nôn, mất ngủ, đi đại tiện, tiểu tiện không kiểm soát được. Thể trạng người tôi luôn trong trạng thái mệt mỏi, chán ăn, khó ngủ, cứ ngủ được một chút là gặp ác mộng, đi xe, đi tàu luôn bị say. Bên cạnh đó, tôi còn bị chứng chảy máu chân răng, cứ đánh răng hơi quá tay một chút là chảy máu, đôi khi viêm lợi. Mỗi tháng tôi thường bị ốm nặng hai lần, không lê lết được, khiến con cháu phải phục vụ. Tất cả những điều này làm tôi rất buồn lòng.


Thấy tôi ốm đau, mệt nhọc, các con tôi thường xuyên thuốc thang bổ dưỡng cho mẹ, đưa đi khám, chữa bệnh chu đáo. Riêng cái lưng và chân thì tôi đã chạy chữa nhiều rồi: châm cứu, bấm huyệt, đốt ngải, kéo dãn cột sống… nói chung là đông, tây y đủ cả nhưng chẳng ăn thua gì. Thế nên nhiều lúc tôi thấy chán chường, tuổi già sao bất hạnh quá. 


Thế rồi, cách đây chừng hơn 4 tháng, tôi sang nhà con gái chơi, thấy nó tập tành hít hít, thở thở. Nó bảo tôi rằng, đó là tập Khi công Himalaya, nó khuyên tôi tập, phân tích những lợi lạc do khí công Himalaya mang lại, nhưng tôi không tin, bỏ ngoài tai tất, vì nghĩ rằng, bao nhiêu thày thuốc, bác sĩ đông, tây y còn chẳng chữa khỏi, làm sao mấy cái thứ hít thở đơn giản thế kia mà khỏi được! Tôi là người không cả tin, không dễ tin vào bất kỳ điều gì nên khi nghe con nói, tôi không tin cũng là điều dễ hiểu. Rồi tôi thấy nó tập rất kiên trì và chịu khó, rồi nó nói đỡ rất nhiều chứng bệnh liên quan đến xương sống và vai gáy cổ. Tôi tò mò, bảo nó dạy và tôi đã tập. Những ngày đầu tập luyện, tôi đau toàn thân, khắp người ê ẩm, khó chịu, mọc mụn trên mặt, trên đầu nên tôi định bỏ cuộc. Nhưng nghe con khuyên, tôi lại tiếp tục tập. Sau đó tôi thấy cơ thể uyển chuyển hơn, dẻo dai hơn, chân và lưng bớt đau dần, mỗi khi tập xong vô cùng sảng khoái, rồi tôi bắt dầu thích. 


Mỗi buổi sáng, tôi tỉnh dậy lúc 5h30 và tập liền một mạch đến 7h00. Khi tập, tôi mở các cánh cửa để lấy không khí trong lành buổi sáng, không bật quạt. Mỗi ngày tôi tập khoảng 30 bộ Vạn bộ trường sinh và toàn bộ bài Trường xuân công (bởi tôi có tuổi rồi, học phải dần dần, thế nên tôi mới học được hai bài này thôi). Ban đầu tôi phải nhìn tài liệu để nhớ thứ tự động tác, sau khoảng 1 tuần, tôi đã thuộc làu làu và không cần sách nữa. Tiện nhất là mỗi khi đi chơi xa hay về thăm quê quán, sáng dậy chủ động tập không phải lệ thuộc vào điều gì cả. Tôi tập rồi trở thành nghiện tập lúc nào không hay. Nếu sáng nào có việc đột xuất, không tập được, tôi thấy khó chịu, thiêu thiếu một cái gì đó, thấy ngày hôm đó không có ý nghĩa, người bứt rứt không yên. Buổi chiều hoặc tối, tôi nhất thiết phải tập bù, tuy nhiên tôi thích nhất là tập vào buổi sáng. Giờ đây, tập khí công Himalaya đã trở thành nhu cầu của tôi, không thể khác được.


Sau hơn 4 tháng tập luyện rất đều đặn và tích cực, tôi đã có những chuyển biến không ngờ về sức khỏe. Tôi không thể tin nổi Khí công Himalaya lại có thể mang lại những điều kỳ diệu như thế. Lưng và hai chân của tôi không còn đau một chút nào nữa. Giờ đây, tôi có thể đi bộ nhiều cây số mà không hề hấn gì, tôi đi du lịch với các con, trèo đèo, lội suối mà tuyệt nhiên không có cảm giác đau và mệt mỏi. Tôi leo cầu thang thoăn thoắt mà không bám vịn, có lúc tôi còn chạy vù vù như thanh niên. Tôi bất ngờ về chính bản thân mình. Không bao giờ tôi nghĩ lại khỏe mạnh ngày hôm nay. Chính vì hết đau chân, đầu gối, lưng nên tôi quay trở lại với các hoạt động văn nghệ, thể thao mà trước đây vì đau chân, tôi đã bỏ. Tôi như được hồi sinh. Cơ thể lúc nào cũng khỏe mạnh, tràn đầy sinh lực. Tôi ăn ngon, ngủ sâu, dài giấc, đặt lưng xuống là ngủ, và tuyệt nhiên không một lần ác mộng. Tuyệt vời hơn nữa, từ ngày tập khí công, tôi không hề ốm, từ ốm nặng cho đến ốm vặt. Không một lần đau đầu, nôn mửa, con cái không phải phục dịch, chăm sóc. Người nhẹ nhàng, uyển chuyển đến nỗi có lúc tôi không nghĩ mình đã ngoài 60 tuổi. Trước đây, tóc tôi xơ và rụng nhiều, nhất là khi gội đầu. Bây giờ tóc không rụng nữa, da dẻ hồng hào, sáng bóng, đến nỗi gặp bạn bè cứ tưởng dùng phấn, son. Tôi tự đi xe máy một cách tự tin, chắc chắn, không run rẩy như trước. Mắt tôi trở nên tinh nhanh hơn, không kèm nhèm, ngứa ngáy. Với tất cả những điều tuyệt vời này, tôi thấy vô cùng hạnh phúc. Thấy yêu cuộc sống từng ngày. Tôi không hề cáu kỉnh, luôn luôn tươi cười, vui vẻ với tất cả mọi người. Lúc này tôi mới thấm hết ý nghĩa của sức khỏe. Có sức khỏe là có tất và ngược lại, không có sức khỏe thì cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì. Từ khi khỏe mạnh, tôi thường xuyên đi lại thăm bạn bè, con cháu, không đợi đứa nào phải đến thăm mình. Đi đến nỗi nhà không mấy khi mở cửa, hàng xóm ít khi nhìn thấy mặt.


Sau khi tôi tập luyện, thấy sức khỏe tốt lên rất nhiều, tôi đã khuyên nhủ một số bạn bè tôi cùng tập. Tôi hướng dẫn lại cho họ và xem bài tập do Thầy Trần Hoài Văn dạy trên mạng . Vì chúng tôi đều đã cao tuổi (trên dưới 70, 80 cả rồi) nên việc đến được lớp tập là rất khó khăn nên chúng tôi đành tập luyện tại nhà. Có lần, tôi đã đến lớp của Thầy tập thử, rôi rất thích, nhưng vì đường xa, trời tối nên tôi không thể đến lớp hàng ngày. Sau khi tập luyện, tất cả chúng tôi đều khỏe mạnh hơn, giúp ích cho con cháu nhiều hơn, nhưng trước hết là chúng tôi không làm phiền đến con cháu bằng chuyện ốm đau nữa.


Tôi viết hơi dài dòng, mong Thầy thông cảm. Nhưng thực lòng, tôi chỉ muốn giãi bày, sẻ chia những gì mà tôi đã trải qua khi tập khí công, những lợi lạc mà khí công đã mang lại cho tôi. Những điều kỳ diệu mà đến tuổi này rồi, tôi mới được biết. Tôi đã có tuổi, tất cả những điều tôi chia sẻ ở đây đều là sự thật từ trải nghiệm của chính tôi. Tôi rất mong muốn những người khác, đặc biệt là những người cao tuổi, hãy tập luyện như tôi để có một sức khỏe tốt. Vì hơn ai hết, tôi hiểu sự đau ốm của tuổi già nó làm cho chất lượng của cuộc sống thậm tệ thế nào!


Thưa Thầy Trần Hoài Văn,
Tôi vô cùng biết ơn Thầy – người đã mang môn phái này đến cho chúng tôi, người đã giúp chúng tôi có một cuộc sống khỏe mạnh và ý nghĩa. Điều này không thể mua được, không gì có thể so sánh được.
Tôi trân trọng Thầy. Kính chúc Thầy luôn mạnh khỏe, tiếp tục sự nghiệp mang cuộc sống khỏe mạnh đến cho cộng đồng xã hội.

P/s: Đây là tấm ảnh mới nhất của tôi. Sự khoẻ mạnh này là do Khí công Himalaya mang lại.

Cô Xuân Thanh

‍♂ Các khóa học Khí công Himalaya trực tuyến:
* Tải miễn phí sách hướng dẫn tập Khí công Himalaya nhập môn, thải độc cơ thể: https://goo.gl/pcGjXP
* Nhập môn khí công Himalaya trực tuyến: 5 bài tập cơ bản nhất – nâng cao toàn diện nền tảng sức khỏe: https://goo.gl/fznUWf
* Khí công Himalaya: Bài tập cho Thận và Tuyến thượng thận: https://goo.gl/9tf3s1
* Khí công Himalaya: Bài tập Làm mạnh và giải độc tố cho gan: https://goo.gl/cNsQNs
* Bài tập trung tâm năng lượng vùng họng và tuyến giáp – Luân xa cổ (luân xa 5) -Khí công Himalaya: https://goo.gl/ujdfQm
* Bài tập hệ bạch huyết: Tăng cường hệ miễn dịch, tiêu trừ mầm bệnh – Khí công Himalaya: https://goo.gl/8YE6Rmv
* Khí công Himalaya: Bài tập Thải độc tố cơ thể chuyên sâu: https://goo.gl/a3VYU4